Rss Feed

Chọn vùng “lõi” công nghiệp: Kinh nghiệm từ những so sánh tương phản

Đăng lúc: Thứ ba - 19/08/2014 16:29 - Người đăng bài viết: Vũ Bá Công
Trước đây, vùng kinh tế trọng điểm Bắc bộ bao gồm tam giác kinh tế Hà Nội – Hải Phòng – Quảng Ninh. Về sau, theo sự phát triển thì đã phát triển lên thành 7 tỉnh gồm 3 thành phố trên, cộng thêm Hải Dương, Hưng Yên, Bắc Ninh, Vĩnh Phúc. Thực tế gần đây đã cho thấy có nhiều sự vận động không theo quy hoạch, cụ thể là Quảng Ninh hiện nay không phát triển công nghiệp nữa
Do đó nếu lấy tam giác tăng trưởng kinh tế cũ để làm vùng lõi công nghiệp thì lại sai, lại không phù hợp. Vậy bây giờ tỉnh nào sẽ là tỉnh thứ ba sau Hà Nội, Hải Phòng làm thành tam giác kinh tế? Và sẽ có bao nhiêu sự thay đổi khác với dự tính?

Hai hạt nhân, hai sự phát triển

Quay trở lại mục tiêu động lức kinh tế ban đầu với tỉnh Quảng Ninh. Trước đây, nhìn thấy số lượng than lớn quá nên chúng ta nghĩ nó là động lực phát triển công nghiệp. Nhưng Quảng Ninh bây giờ lại phát triển về dịch vụ, du lịch song rồi mới đến công nghiệp. Hay Đà Nẵng cũng là một ví dụ khác, khá tương đồng. Cũng như Quảng Ninh, Đà Nẵng cũng từng là hạt nhân của vùng kinh tế trọng điểm Trung bộ. Nhưng Đà Nẵng hiện vẫn là một thành phố công nghiệp theo đúng định hướng dịch vụ công nghiệp rồi mới đến nông nghiệp, chứ không còn là công nghiệp dịch vụ lên đầu. Đà Nẵng giống Quảng Ninh ở chỗ cùng phát triển dịch vụ và du lịch, nhưng Quảng Ninh không chọn được những ngành công nghiệp cao để phát triển. Còn Đà Nẵng vẫn có thể là vùng lõi công nghiệp vì nó đi vào công nghệ cao. Đây là 2 ví dụ rất tương phản cho thấy mặc dù quá khứ thì cả hai đều đã từng là hạt nhân của vùng kinh tế trọng điểm, nhưng sự phát triển của mỗi tỉnh mỗi khác, theo những tính chất, định hướng khác. Thực tế bây giờ Quảng Ninh tách hẳn ra làm du lịch dịch vụ rồi, nên không có cơ để phát triển công nghiệp nữa, nếu có thì chỉ ở mức vùng “đệm” mà thôi. Thêm một thực tế về ngành công nghiệp ưu tiên và sự phân công giữa các địa phương trong cùng vùng kinh tế trọng điểm. Tại Vùng kinh tế trọng điểm miền Trung đã hình thành sự phân công thống nhất rõ ràng bởi các quy hoạch ở đấy tương đối rõ và các địa phương rất dễ thống nhất với nhau. Ví dụ như ở hai vùng “lõi” Quảng Nam và Đà Nẵng thì Quảng Nam đi vào ô tô, vậy ông Đà Nẵng sẽ buộc phải chấp nhận không đi vào cơ khí ô tô, mà phải đi vào công nghiệp cao và phát triển du lịch, nếu ông đi vào các ngành công nghiệp khác thì không được vì sẽ “phá” lẫn nhau. Chính họ phải dàn xếp với nhau để cùng nhìn về một hướng. Một kinh nghiệm cho thấy là muốn có sự đồng thuận, các vùng phải thành lập nhóm tư vấn.

Vì sao miền Trung thành công?

Nhìn vào thế mạnh của từng địa phương có thể thấy không hoàn toàn giống nhau mà có sự khác biệt mang tính đặc thù. Cho nên cần tìm một cơ chế và cách giải quyết để vượt qua rào cản về tâm lý địa phương và địa giới hành chính. Để làm được việc đó đòi hỏi các nhà quản lý phải làm việc với tinh thần của một người lính trên mặt trận phát triển kinh tế - xã hội. Theo đó, sự liên kết của các tỉnh trong Vùng kinh tế trọng điểm miền Trung là rất rõ nét và hoàn toàn thực hiễn được.

Đó là: Giữa Huế và Đà Nẵng có thể liên kết trong việc đào tạo nguồn nhân lực gồm đội ngũ chuyên gia khoa học kỹ thuật cao cấp và công nhân có tay nghề cao nhằm cung cấp cho toàn Vùng kinh tế trọng điểm miền Trung và cả nước. Sự phối hợp giữa cảng Đà Nẵng và cảng Chân Mây để hình thành một trung tâm chế biến thương mại và thương mại quốc tế đối với các nước vùng sông Mê Kông và khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. Đà Nẵng và Huế là khu vực có nhiều tiềm lực để xây dựng và phát triển nền công nghiệp phụ trợ cho miền Trung và cả nước. Ngành công nghiệp phụ trợ có tầm quan trọng đặc biệt trong việc tạo giá trị gia tăng cho các ngành sản xuất công nghiệp, đặc biệt với các khu công nghiệp lớn ở Vùng kinh tế trọng điểm miền Trung và cả nước. Nếu không xây dựng và phát triển được ngành công nghiệp phụ trợ thì các ngành sản xuất công nghiệp sẽ gặp nhiều khó khăn và chậm phát triển. Giữa Huế - Đà Nẵng và Quảng Nam sẽ hình thành một khu du lịch và dịch vụ lớn của miền Trung và cả nước trên cơ sở triển khai con đường di sản cùng với thiên đường Hải Vân – Chân Mây – Lăng Cô – Bạch Mã. Quá trình liên kết và phát triển sẽ dẫn đến hình thành phố sinh đôi Huế - Đà Nẵng làm trung tâm văn hóa, khoa học công nghệ cho toàn miền Trung – Tây Nguyên.

 Nhà máy lắp ráp Ô tô thương hiệu Nissan tại KCN Hòa Khánh, Đà Nẵng. Ảnh: S.T

Con đường hợp tác và phát triển nêu ra trên đây của Huế - Đà Nẵng sẽ đem lại sức sống và là chỗ dựa cơ bản cho các khu kinh tế tổng hợp, đa ngành, đó là: Chu Lai, Dung Quất, Nhơn Hội đóng vai trò nòng cốt trong việc phát triển một nền đại công nghiệp của Vùng kinh tế trọng điểm miền Trung. Sự liên kết giữa Chu Lai, Dung Quất, Nhơn Hội sẽ được hình thành trên cơ sở liên kết cụm ngành: sản xuất vật liệu xây dựng, cơ khí chế tạo máy, đóng tàu, vận tải biển, sản xuất thép, chế biến nông – lâm – thủy hải sản. Với sự thành công và đi trước một bước, Dung Quất có thể tạo mối liên kết về lọc hóa dầu, vật liệu xây dựng, luyện thép với Nghi Sơn, Vũng Áng, Hòa La. Sự liên kết này xuất hiện trên nhiều mặt như: thương hiệu, sản phẩm, kỹ thuật, thị trường… sự liên kết cụm ngành sẽ giúp cho các doanh nghiệp nhiều thông tin hiểu biết về sản xuất, kỹ thuật, thị trường dẫn đến thúc đẩy việc tăng năng suất và phát huy được nhiều sáng kiến, sáng chế không ngừng. Trên con đường phát triển của mình, các khu vực Đông Bắc Campuchia, Đông Bắc Thái Lan, Nam Lào, Myanmar… sẽ cần nhiều các sản phẩm dầu khí, sắt thép, vật liệu xây dựng, máy móc, thiết bị, phân bón từ Vùng kinh tế trọng điểm miền Trung, đồng thời các khu vực trên cần xuất các sản phẩm nông - lâm - thổ sản, vật liệu, khai khoáng, các sản phẩm thủ công mỹ nghệ qua các hải cảng Chân Mây, Đà Nẵng, Dung Quất, Quy Nhơn, Nhơn Hội.

Vùng kinh tế trọng điểm miền Trung với vị trí địa lý chiến lược đặc biệt quan trọng đã và đang bước vào thời kì phát triển mạnh mẽ của mình. Được hình thành trên lĩnh vực kinh tế biển, Vùng kinh tế trọng điểm miền Trung đang ngày càng có tác động lớn đến sự phát triển của miền Trung, Tây Nguyên và cả nước, trở thành đối tác quan trọng đối với sự phát triển của Tiểu vùng sông Mê Kông, đồng thời đang trở thành một trục kinh tế biển hùng mạnh của Việt Nam.

Đào Hồng Vỹ - Tổng công ty Giấy Việt Nam

Nguồn: Tạp chí Công Thương


 

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Giới thiệu công ty

Quá trình hình thành và phát triển của Công ty nguyên liệu giấy Miền Nam

      Công ty nguyên liệu giấy Đồng Nai là đơn vị trực thuộc Tổng Công ty giấy Việt Nam,  được thành lập theo quyết định số 2776/QĐ-TCCB ngày 25/9/1996 của Bộ công nghiệp (nay là Bộ công thương), trụ sở Công ty đóng tại huyện Trảng Bom tỉnh Đồng Nai, có nhiệm vụ trồng rừng...

Thăm dò ý kiến

Bằng cách nào bạn biết đến trang web này?

Qua công cụ tìm kiếm

Qua liên kết từ một trang web khác

Qua người giới thiệu

Tình cờ ghé thăm

Mạc Văn Được
0946330042